NGÀY MAI TÔI SẼ KHÁC

Một câu chuyện tình lãng mạn và đầy hài hước cùng cô nàng hậu đậu, luôn lo sợ. Với những hành động liều lĩnh và “trò lố” của mình trong chặng đường chinh phục chàng hàng xóm mới chuyển đến Patatras, Julie sẽ mang đến cho bạn đọc những giây phút giải trí nhẹ nhàng đồng thời đặt ra cho bạn đọc câu hỏi: chúng ta có thể làm điều ngu ngốc trong đời là vì ai ?


Giới thiệu

Điều ngu ngốc nhất trong đời bạn từng làm là gì?

Ngu ngốc như vừa chạy cầu thang vừa mặc áo hay nhét cả bàn tay kẹt cứng trong thùng thư người hàng xóm… chẳng nhằm nhò gì so với những hành động rồ dại mà cô nàng Julie sau này cố làm để tiếp cận người đàn ông mà cô muốn khám phá. Bị những ý tưởng gàn dở liều lĩnh thôi thúc, Julie đã liều mình hành động để rồi tốt cuộc cũng có thể tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: chúng ta có thể làm điều ngu ngốc trong đời là vì ai?

Một câu chuyện tình lãng mạn và đầy hài hước cùng cô nàng hậu đậu, luôn lo sợ. Với những hành động liều lĩnh và “trò lố” của mình trong chặng đường chinh phục chàng hàng xóm mới chuyển đến Patatras, Julie sẽ mang đến cho bạn đọc những giây phút giải trí nhẹ nhàng đồng thời đặt ra cho bạn đọc câu hỏi: chúng ta có thể làm điều ngu ngốc trong đời là vì ai ?

Với NGÀY MAI TÔI SẼ KHÁC, Gilles Legardinier đã phác họa một khía cạnh hoàn toàn mới của trí tưởng tượng vốn không bao giờ khiến ta ngừng ngạc nhiên. Cuốn tiểu thuyết mới của Gilles khẳng định điều mà những ai từng đọc sách của ông đều đã từng biết: một biệt tài kể những câu chuyện độc đáo đánh thức bản chất sâu kín nhất của chúng ta.

Bạn đang xem: Ngày mai tôi sẽ khác


Đọc thử

Bạn đã từng thấy ai tổ chức tiệc mừng ly hôn bao giờ chưa? Tôi thì tôi đã thấy rồi. Thường thì chỉ có cô dâu với chú rể tương lai ăn mừng là chính. Cứ thứ Bảy, người ta lại nghe thấy họ bấm còi xe inh ỏi, nối đuôi nhau tiến về toà thị chính, còn hôm trước đó thì bắt gặp họ kéo bè kéo lũ trên phố, ăn mặc như hề hay gần như khoả thân. Với một mớ phèng la, chiêng trống, họ phô bày cho đám người hiếu kỳ tẻ nhạt thấy niềm vui sướng khi được giã từ thời thanh xuân độc thân – đôi khi ở cái tuổi quá ba lăm… Nhưng chưa tới một năm sau, khi 19% trong số đố ly hôn theo các số liệu thống kê, thì chẳng còn ai mở hội nữa. À mà có, có Jérôme đấy.

Tôi không được chứng kiến hai đám cưới đầu của anh ấy, nhưng tôi có đến dự đám cưới thứ ba. Ba đám cưới và ba lần ly dị ở tuổi ba mươi hai, rõ là vấn đề. Tục ngữ có câu: “Đuối nước đến lần thứ hai thì đừng đổ tại biển.” Kẻ thông thái chẳng bao giờ mạo hiểm tới lần thứ ba.

Nói nhỏ nhé, tôi thấy bữa tiệc mừng Jérôme ly hôn còn thú vị hơn cả mấy cái đám cưới của anh ấy. Không còn sự giả tạo, không còn lễ nghi, vĩnh biệt cảnh diễu chào bắt buộc, bỏ qua bộ váy khiến người ta nghẹt thở, xếp xó những đôi giày gót cao chót vót có thể giết người nếu chẳng may vấp ngã, không còn mấy vụ quyên tiều để sửa sang lại nhà thờ, không còn thực đơn với những món ăn ngập ngụa trong thứ nước xốt không thể tiêu hoá nổi, và cũng không còn những câu đùa vô duyên của ông chú Gérard của anh ấy – một vị khách không mời mà tới. Chỉ có những người mà anh ấy có mối liên hệ đúng nghĩa và thành thật thú nhận với họ: “Lại hỏng nữa rồi, nhưng mà tôi mến bạn.” Tôi nghĩ là ngay cả cả người vợ đầu tiên của anh ấy của nằm trong số đó.

Và chính vì thế mà tôi lại ở đây, một buổi tối thứ Bảy tháng Mười, trong căn hộ xinh xắn chật ních, giữa những người đang vui vẻ thật sự nhờ Jérôme. Vẫn còn sớm, mọi người tươi cười, bàn tán qua lại, và tất cả đều nói về việc anh ấy đã bỏ lỡ những gì, điều gì khiến anh ấy phải nuối tiếc, trong một bầu không khí khá ư siêu thực nhưng nhẹ nhàng. Cứ như là những người “thất bại vô danh”. Jérôme mở lời khai tiệc:

– Cảm ơn tất cả các bạn đã có mặt tại đây. Tôi chẳng có gì để ăn mừng, ngoài niềm vinh dự được quen các bạn. Mỗi người trong số các bạn đều là một phần của đời tôi. Tôi xin được nói rõ luôn, rằng những món quà mà các bạn đã hào phóng tặng cho tôi – đặc biệt đối với một số món – sẽ không được hoàn trả lại. Đêm nay, tôi không còn lễ phục bảnh bao, tôi không còn trông mong các bạn trả tiền cho tôi đi nghỉ trăng mật, thậm chí tôi cũng chẳng còn vợ. Nhờ vào sự suy đồi mà tôi không nghĩ là mình có khả năng sở hữu, tôi tự hỏi phải chăng nỗi mong mỏi đến buổi tối nay chính là nguyên nhân duy nhất dẫn tới vụ ly hôn với Marie. Vâng, tôi xin gánh chịu tất. Tôi xin làm người tệ hại nhất đối với các bạn, xin làm kẻ đội sổ, xin làm người sa cơ cùng cực. Nếu một ngày các bạn cảm thấy khổ sở, nếu bạn cảm thấy tội lỗi vì mình đã thất bại và cảm thấy oán trách bản thân thì hãy nghĩ đến tôi và tôi chân thành hy vọng là các bạn sẽ thấy bình tâm hơn.

Tất cả cùng cười, tất cả cùng vỗ tay, rồi một cô nàng bắt đầu kể về chuyện cô bị cho nghỉ việc ba tuần trước vì đã cười phá vào mặt một gã ngựa non quá khích đang ve vãn cô. Cô nghĩ hắn chỉ là một gã thừa đực tính đến chào hàng trong khi đó chính là vị CEO trẻ tuổi năng động của khách hàng lớn nhất của sếp cô… Thất nghiệp và một tràng cười nghiêng ngả. Thế là mọi người nối tiếp nhau.

Xem thêm: " Quần Lót Nữ Cotton Cạp Cao Thương Hiệu Giá Xưởng Mua 2 Tặng 1

Hết tâm sự này đến tâm sự khác, bữa tiệc được khởi động siêu nhanh, mọi người ai cũng có chuyện để nói với nhau. Chúng tôi không nói chuyện về truyền hình, cũng không nói về những thứ phù phiếm chiếm đoạt vô ích cuộc đời mình. Chẳng ai cần phải uống một giọt nào để trở nên hài hước và hưng phấn. Chỉ có chúng tôi, những con người yếu đuối ở bên nhau. Khi ta tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, tiệc mừng chiến thắng hay mừng một sự kiện thành công, sẽ chẳng bao giờ có được bầu không khí này. Khi nào cũng có một minh tinh hay cặp đôi nào đó chễm chệ trên khán đài, và những người còn lại vây xunh quanh nhìn. Có thể chúng ta sẽ chiến thắng khi kỷ niệm những thất bại của mình… Không còn bục danh dự, không còn những vinh quanh hão huyền, chỉ đơn giản là niềm hạnh phúc được sống, được kề bên nhau. Có thể chúng ta có nhiều nỗi tiếc nuối để chia sẻ hơn là niềm tự hào. Nhưng dù sao đi nữa, tối hôm đó, dù đã lắng nghe biết bao nhiêu lời thổ lộ, tôi vẫn không dám cất lên lời nào. Quá sợ hãi, quá xấu hổ và có quá nhiều điều để kể. Nếu tôi thổ lộ tất cả những gì mình đã làm hỏng, tôi cần hàng tháng để kể, thậm chí, phải kể thật nhanh…

Tôi đến dự buổi tiệc hôm đó cốt là để đến với Jérôme, quên đi tất cả, thư giãn, và tôi đã không thất vọng. Tuy nhiên những việc kiểu này không thể ngăn được số phận vốn đã định trước dành cho bạn. Người ta không bao giờ biết được khi nào và bằng cách nào nó quyết định rơi xuống đầu bạn. Đối với tôi, đó chính là buổi tối hôm ấy, và sứ giả của tôi có cái mặt thật buồn cười.

Bước ra ban công để hít thở, tôi thấy mình đang đứng cùng với toàn những người hút thuốc, họ đứng rải rác rít thuốc, lén lút như tội phạm vượt ngục. Trời đã về khuya, hơi lạnh một chút. Tôi nhìn con phố ở dưới kia. Jérôme sống trên tầng sáu, anh ấy được hưởng một góc nhìn thật đẹp về phía những mái nhà và công viên bên cạnh. Tôi tì vào thanh lan can bằng nhôm. Lạnh buốt. Tôi hít một hơi thật sâu, được lắm, đây đâu phải thứ khí đêm trong lành mà tôi đã hít, rõ là luồng khói thuốc của một kẻ đứng cách đó không xa. Tôi ho một chặp rồi tìm chỗ khác cầu may. Đây, tốt rồi. Vẫn luôn nhẫn nại. Không khí trong lành tràn đầy trong phổi tôi. Thanh thản. Từ chỗ tôi đứng, tôi nghe thấy tiếng cười vọng ra từ phía phòng khách, hoà cùng thứ âm thanh ồn ã của thành phố đang say giấc. Một thoáng rùng mình khoan khoái.

Tôi bắt đầu nghĩ về tất cả những chuyện mà tôi đã trải qua trong những tháng gần đây. Tôi cảm thấy đã đủ ổn để nghĩ về điều đó với một khoảng lùi, như thể đó là chuyện của một ai khác mà tôi có thể điềm nhiên phân tích. Không có chuyện để cho những vấn đề thật sự nảy sinh. Tôi chẳng bao giờ giải quyết hết được những thứ đó. Quá nhiều, quá thật. Đơn giản là tôi chỉ đi tìm một cái nhìn tổng thể, trung lập, được phân định một cách bình tĩnh, cốt để trong phút chốc tin rằng mình đang được an toàn, đang chế ngự thế trận ở vị thế bất khả xâm phạm.


Chính lúc đó tôi chợt cảm thấy có ánh mắt đang dõi theo mình. Tôi ngoái nhìn và phát hiện ra một chàng trai khá trẻ, vận một chiếc áo len chui đầu rộng thùng thình theo phong cách hippy. Không hiểu tại sao, nhưng gương mặt của cậu ta bỗng khiến tôi liên tưởng tới mặt một chú sóc. Đôi mắt đen nhỏ ngộ nghĩnh, cái mũi chun chun và những chiếc răng dùng để tách hạt. Xin chào gương mặt của sứ giả định mệnh. Cậu ta nhìn tôi chăm chú:

– Chào chị! – Xin chào. – Tôi là Kevin, còn chị? – Julie. – Chị là bạn của Jérôme à? – Như tất cả mọi người đến đây tối nay thôi. – Julie này, điều ngu ngốc nhất mà chị đã làm trong đời là gì?

Câu hỏi đó không khiến tôi hoang mang bằng những câu trả lời vừa tràn về trong tôi. Tôi có thể kể cho cậu ta nghe về lần tôi vừa mặc áo len chui đầu vừa chạy xuống cầu thang để rồi ngã thê thảm với cái đầu bị mắc và hai cánh tay kẹt ở ống tay áo. Một chân bị gãy, hai xương sườn bị rạn và vết tím ở cằm phải mất hơn một tháng mới mờ bớt. Tôi có thể trả lời cho cậu ta rằng đó là khi tôi đang sửa ổ cắm điện, tôi cần dùng cả hai tay để siết chặt phần giá đỡ nên đã xảy ra ý tưởng hết sức thông minh là dùng miệng giữ sợi dây điện. Tôi chỉ nhìn thấy toàn là màu vàng trong suốt một giờ đồng hồ.

Tôi có thể trả lời cậu ta đến năm chục đáp án, đáp án nào cũng đều nực cười như thế, nhưng tôi chẳng nói gì hết. Câu hỏi của cậu ta đối với tôi như một cái tát vào mặt. Tôi chẳng biết cậu Kevin này là ai, tôi cũng biết rõ là mình chưa hề nói gì với cậu ta, ấy vậy mà tôi thấy lòng mình đang sôi lên sùng sục. Điều ngu ngốc nhất tôi từng làm ư? Tôi phải nghĩ đã, bởi tôi có cả một kho. Tôi có thể tuỳ chọn sắp xếp chúng theo bảng chữ cái hay trình tự thời gian. Chỉ một điều chắc chắn: đối với riêng tôi, lần này, tôi buộc phải trả lời. Tôi sẽ không trốn tránh nữa. Não bộ của tôi không chừa cho tôi một lối thoát khẩn cấp nào cả. Cứ như thể đó là tín hiệu nó luôn đợi để buộc tôi phải đối mặt với câu hỏi mang tính hiện sinh mà tôi từ chối đã quá lâu rồi…

Vậy thì đây, tôi tự nhủ là mình sẽ trả lời rất thành thực, thật đấy. Chính vì thế mà tôi mới tìm đến các bạn. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe điều ngu ngốc nhất tôi từng làm trong cuộc đời mình.

Trích dẫn

Đang cập nhật..

Thể loại


*
20 cuốn sách văn học nước ngoài hay không nên bỏ qua trong đời - Văn học nước ngoài là một trong những dòng sách có lượng đọc giả và giải thưởng văn chương nhiều nhất trên thế giới, điều đó chứng tỏ giá trị và sức truyền tải của thể loại này là vô cùng to lớn. Hãy cùng xeotocaocap.com điểm qua 20 cuốn sách văn học nước ngoài hay… Đọc thêm