CHUYỆN TÌNH ĐÁNG "HÓNG" NHẤT MÀN ẢNH TRUNG CUỐI NĂM 2013

Bây giờ là 2 giờ sáng, em vừa đọc lại “Chuyện cũ của kế hoạch Xuyên” sau ngay gần 5 năm. Nói cụ nào nhỉ, dạo cách đây không lâu có coi phim về anh, tìm ra anh đích thực “sống” bên trên màn ảnh, cười cợt với tiểu Thu, thân thương Tiểu Thu và cũng dằn vặt tè Thu, em lại ước ao viết gì đó.

Bạn đang xem: Chuyện tình đáng "hóng" nhất màn ảnh trung cuối năm 2013

Bạn đang xem: Chuyện cũ của lịch xuyên review

Anh biết không, em chẳng bao giờ viết gì về anh, trong đám reviews ngắn, còn chẳng có mẩu chuyện của anh, vì do dự sao chứ cùng với cuốn sách ấy, là cả yêu thương cả hận. Em đã từng có lần nói với chúng ta em rằng, trường hợp là “Chuyện cũ của kế hoạch Xuyên” thì em sẽ không khi nào đưa ra bất kì lời comment gì, em sẽ không còn nói yêu, nhưng em cũng biến thành không khi nào tuyên bố ghét.

Em đã bao giờ kể đến anh nghe về loại kết gây bất đồng quan điểm nhất trong trái tim em chưa? Đó là chiếc kết của manga “I give my first love lớn you”. Nam thiết yếu bị bệnh tim và có thể chết bất kể lúc nào, nhưng tác giả trêu ngươi em, chấm dứt câu chuyện ở phần nam chính được đưa vào chống phẫu thuật, sinh sống chết nuốm nào chẳng ai hay, chỉ có người vợ chính ngồi bên ngoài chờ chờ cùng cùng với lá thư tuyệt mệnh của phái mạnh chính. Anh biết không, thà tác giả cho nam chính chết luôn, em còn hạnh phúc hơn. Cảm hứng chờ ngóng trong tuyệt vọng chắc hẳn gian khổ thế nào, anh đề xuất rõ hơn em chứ, đúng không? Vậy buộc phải dù anh cùng Tiểu Thu hạnh phúc ở cuối truyện, em vẫn luôn luôn mơ hồ nước lo sợ, run sợ rằng chiếc kết ấy không bao giờ có thể hạnh phúc cho nổi.

Xem thêm: Đề Thi Và Đáp Án Đề Thi Môn Văn Khối D Năm 2013 Của Bộ Gd&Amp;Đt

Lịch Xuyên, anh vẫn đang hạnh phúc chứ? Em dạo bước này vẫn đã ngoan ngoãn hóng phim về anh ra mặt hàng tuần, để được nhìn thấy anh, ngó anh cười một cái thật tươi với đái Thu. Anh biết không, phim xuất xắc lắm nhé, anh được tương khắc hoạ rất rõ ràng với thật các cảm xúc, em khôn cùng thích. Cảm xúc như được chạm chán lại anh, được anh quan sát với ánh mắt trìu thích như vậy. Em khôn cùng thích những lần anh cười, cũng chính vì anh không mấy khi mỉm cười trong trong cả cả mười năm ấy, chỉ trừ các lúc cá biệt bên đái Thu, nhưng mà thật ra những khi đó cũng chứa vô số dằn vặt.

Lúc này em cũng vẫn sẽ dằn vặt, do không ngờ sau cùng em cũng chịu viết chút gì đến anh. Thiệt ra mấy bây giờ trên facebook cùng instagram của em, đa số ngập tràn hình ảnh của anh, những đầy ắp hầu như câu nói năm xưa. Em thiếu hụt điều mong mỏi hét lên cho cả thế giới thấy, định kỳ Xuyên em yêu năm ấy, chưa lúc nào thay đổi, vẫn trả mỹ với thâm tình như vậy, vẫn khiến cho em thổn thức không nguôi. Dẫu vậy để viết được ra bài xích này mà đăng lên blog, em đã buộc phải lấy phân vân bao nhiêu dũng khí, tự yên ủi rằng khi em hiểu lại, tuyệt nhất định phải biết rằng anh vẫn đang hạnh phúc. Em sẽ chôn vùi anh quá lâu rồi, cũng đã tới khi em trực tiếp đương đầu với nỗi sốt ruột mơ hồ ấy. Em vẫn nhớ khi em phát âm lại “Giai Kỳ Như Mộng”, em thấy quả đât như sụp đổ, vì chủ yếu Đông vẫn chết và em vẫn chỉ là 1 đứa bé xíu không sao tìm được lối ra trong nhân loại ấy, vẫn tiếp tục dằn vặt phiên bản thân tương đối nhiều lần, vẫn cứ không hiểu tại sao chính Đông bắt buộc khổ như thế. Em sợ hãi anh cũng giống như Chính Đông, biến đổi một nỗi ám ảnh thường trực vào em mỗi một khi nhắc cho những mẩu chuyện về dịch tật, nhất là ung thư, mỗi một khi nhắc đến nam bao gồm thầm lặng yêu thương. Mặc dù kì thực, nào tất cả tệ như thế, yêu cầu không anh? Anh với đái Thu vẫn đang sống và làm việc hạnh phúc với hai cô bé gái bé dại cơ mà? Sao em ngu thế, anh nhỉ?


*

À đúng rồi, em còn đang xem một bộ phim truyện có thương hiệu “Uncontrollably Fond” nói đến một cánh mày râu trai mắc căn bệnh hiểm nghèo chỉ với sống được 3 tháng và một tình yêu mãnh liệt với một cô gái. Phim không thật xuất sắc, rating thì kém, diễn xuất cũng tầm tầm, tình tiết mỗi tập cũng chẳng gồm gì. Ấy vậy mà em vẫn tiếp tục xem. Anh suy nghĩ em có hi vọng gì không? trái thật, mang đến hơn một phần tế bào óc của em hồ hết mách bảo là nam chính nên bị tiêu diệt ở cuối phim để em được vơi nhõm, cơ mà trái tim em thì cứ tiếp tục cầu khấn rằng “hãy sống đi”. Anh thấy em có mâu thuẫn không? định kỳ Xuyên, một bộ phim khác của hàn quốc mà em vô cùng thích là “Sorry I love you”, nam chính chết làm việc cuối phim, nữ chính vì thế cũng bị tiêu diệt theo nam chính bởi vì cô đang cả đời sống vì fan khác, chỉ tốt nhất được chết do mình, bởi nam chính đã phải đơn độc quá thọ rồi. Cả một bộ phim truyền hình là một chuỗi thảm kịch đầy nước mắt cơ mà em chỉ ý muốn chết theo. Mà lại cuối cùng, này lại không ám ảnh em mang lại thế, dù thật ra nam thiết yếu của phim xung khắc một tấm bia mộ có khá nhiều nét tương đương với tấm bia mộ anh định khắc. Đấy anh thấy không, kể ra em cũng khỏe mạnh lắm, đọc cùng xem chần chờ bao nhiêu thứ đả kích trung ương hồn như vậy.

Em viết mấy mẫu này đến anh, mục tiêu khác là vì mong muốn PR cho tập phim về anh, muốn nhiều người xem phim và ủng hộ anh. Anh ko phiền đâu, đúng không nhỉ nhỉ? Lá thư này thì tất nhiên không là gì so với hàng nghìn lá thư đái Thu sẽ viết mang lại anh, mà lại coi như là em cầu chúc anh được niềm hạnh phúc một lần nữa. Vậy hen! Em đã xem phim thật ngoan ngoãn, anh nhé. Biết đâu lại có thêm vài phần dũng khí mà lại viết review phim ấy chứ hì.