12 chòm sao và ngôi trường cấp 3

-
Tiếng lá xào xạc rơi xuống đất, cơn gió thu chẳng mấy chốc thổi qua lạnh đến tê người. Tiếng bước chân nặng trịch vang trên nền đất, cô gái có mái tóc màu tím lạ lùng ngồi bệt xuống đất. Những vết máu đỏ tươi còn lưu lại trên bộ quần áo.

Bạn đang xem: 12 chòm sao và ngôi trường cấp 3

Cô ngồi trước cửa một căn nhà, đúng hơn là một căn biệt thự xinh đẹp, đôi mắt mệt mỏi khép hờ. Hơi thở của cô dường như rất yếu, vài phút sau đó cô ấy đã ngất đi từ lúc nào.

"Kít!" Chiếc xe hơi Audi A5 ngừng lại ngay lập tức phía trước cách cô gái ấy tầm vài bước chân.


Một người đàn ông trung niên bước ra, tiến gần đến cô quan sát một chút rồi cù ra xe.

"Cậu chủ cô ta hình như ngất rồi, có nên đưa vào nhà không?" Ông tài xế nói.

"Ừm." Người được gọi là cậu chủ đó nhẹ giọng đáp, nét mặt thoáng biến đổi khi nhìn thấy gương mặt cô.

***

 "Hộc hộc". Bạch Dương thở dốc, chạy nhanh như tên lao về phía bé hẻm nhỏ, nhưng không ngờ lại là cùng đường.

"Khỉ thật." Cô cố nhảy lên bức tường, từ tai nghe truyền đến một âm thanh.

"Bạch Dương cậu không sao chứ?"

"Hộc hộc. Là Kim Ngưu hả, Thiên Yết sao rồi?"

"Cô ấy bị tróc nã sát, nhưng hình như đã thoát rồi, hiện tại chưa thấy tung tích đâu cả."

"Chết tiệt, tuy vậy Ngư vẫn an toàn chứ? Mau nói địa điểm an toàn, mười lăm phút nữa chúng ta gặp lại."

"OK. Song Ngư cùng Thiên Bình hiện giờ đang ở căn cứ của chúng ta, khu nhà phía Tây. Tút!"

Tín hiệu vừa ngắt, Bạch Dương liền nghe thấy tiếng đám người cặn bã bám sát phía sau lưng.

"A, thì ra cô em trốn ở đây. Mau xuống nào."

"Xuống cái con khỉ mốc!" Cô vừa dứt lời liền nhảy quý phái bờ tường phía bên kia, nơi chiếc xe cộ mô tô màu bạc đợi sẵn.

"Rịn...Rịn...Rịn..." Bạch Dương phóng ga chạy vù đến địa điểm đã định.

Đêm tàn, ngày lên. Ánh nắng mặt trời khiến cho người vừa tỉnh giấc cảm thấy bị chói mắt. Cô gái tóc tím nọ nhăn mày, cô cố gắng ngồi dậy.

Ga giường trắng tinh sạch sẽ, thông thường quanh chỉ có màu kem nhạt.

Ấn tượng của cô về nơi này là sạch sẽ và ngăn nắp quá mức.

"Cậu chủ!" Người đàn ông trung niên mở cánh cửa gỗ ra. Cậu ta bước vào làm cả không gian choáng ngợp.

Cô ngồi trên giường, vô thức ngẩng nhìn cậu ta một cái, sau đó thờ ơ quay đầu nhìn ra cửa sổ. Đôi mắt cô không nhìn vào một điểm nhất định nào cả, hệt như một kẻ không có linh hồn.

Xem thêm: Máy Tính Bảng Dell Venue 11 Pro, Laptop Dell Venue 11 Pro (7130)

"Yên tâm, cô chưa có chết." Cậu ta nói chuyện với cô.

Cô xoay sang nhìn cậu ta với ánh mắt tỏ vẻ như : Tôi chưa từng mang lại rằng mình sẽ chết.

Cậu ấy nhoẻn miệng cười, cô gái này quả thật khiến người khác tò mò.

"Tôi là Xử Nữ". Chỉ bốn chữ, cậu không hề hỏi thêm tên cô là gì.

Xử Nữ cù lưng đi ra ngoài, trước khi qua khỏi ngưỡng cửa, anh còn nghe thấy tiếng cô vọng lại.

"Thiên Yết" . Cuối cùng cũng chịu lên tiếng, giọng cô ấy rất hay, tên cô ấy cũng rất đẹp, Thiên Yết.

***

"Kim Ngưu, cậu mà không tìm được Thiên Yết là sẽ biết tay tôi!"

Tiếng Bạch Dương gầm lên, cô ngồi phịch xuống ghế, nhị bàn tay đan vào nhau lo lắng. 

Trên cánh tay, vết thương rỉ máu. Mái tóc màu cam nổi bật rối lên, gió hơi thổi làm tung cất cánh những sợi tóc màu cam đẹp đẽ. Cô đã phải thức trắng cả đêm chờ tung tích của Thiên Yết.

Bạch Dương ngoái đầu nhìn tuy vậy Ngư và Thiên Bình đang ngủ ngon lành, vào lòng bỗng dịu đi phần nào.

Rồi cô lại chăm chú ngắm khuôn mặt của tuy nhiên Ngư. Cô gái ấy, xinh đẹp và thuần khiết biết bao. Đáng yêu, tươi mát như một làn nước trong veo nhưng cũng là cả một đại dương đầy nguy hiểm.

Bạch Dương nhắm nghiền mắt, lời của Thiên Yết vẫn còn vang vọng.

"Không được để tuy vậy Ngư bị thương." Thiên Yết nhìn cô kiên định, vừa là đe dọa vừa là van xin.

Bạch Dương, cuối cùng cô vẫn cố gắng thực hiện lời của Thiên Yết.

Thiên Yết, cô đang ở đâu? Cô mà có chuyện gì, Bạch Dương này sẽ không bao giờ tha thứ.

"Bạch Dương, có tung tích rồi!"

Kim Ngưu reo lên mừng rỡ, suốt 8 tiếng đồng hồ thức trắng cuối cùng cô đã tìm ra. Ngón tay nhanh thoăn thoắt lướt trên bàn phím.

"Khu nhà phía phái mạnh gần trường học."

"Chỗ này, là nơi của Xử Nữ, một vào sáu người của Hội Tử Thần. Cô ấy có thật là đã đến đây không?"

Bạch Dương trừng mắt, quả nhiên là nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, Thiên Yết cô thật quá liều lĩnh.

"Lập hồ sơ, ngày mai chúng ta đến trường nhập học." Bạch Dương cầm một tập hồ sơ về Hội Tử Thần đi vào phòng mình. 

Kim Ngưu thở phào nhẹ nhõm, cô lại tự hỏi mình không hiểu vì sao cô đồng ý tham gia cùng với bọn họ cơ chứ?

Kim Ngưu nhớ đến một đêm mưa nọ, người con gái đó xuất hiện. Cảm giác domain authority đầu tê dại khiến cô giật mình thôi không bận tâm đến những suy nghĩ của mình nữa, cô trở về phòng ngủ một mạch sau một đêm làm việc vất vả.

chào các bạn độc giả của mình, hiện tại mình vừa tạo một gr trên fb để tiện đến việc chia sẻ giao lưu và thảo luận truyện với các bạn hơn.Nếu các bạn có hứng thú hãy vào liên kết này nhé: https://www.facebook.com/groups/432720727959516